Hòa Khánh ngày 25 tháng 3 năm 2009
MỘT TÌNH YÊU KHÔNG BIÊN GIỚI
Trước hết, tôi xin tự giới thiệu, là linh mục Giuse Nguyễn trí Dũng, quản xứ Hòa Khánh thuộc giáo phận Đà Nẵng, kiêm nhiệm làng phong Hòa Vân. trong trách nhiệm tinh thần với bà con làng phong. Đây là một vùng đất thanh bình, trong sạch về môi trường, nhưng đường vào thật khó khăn. Muốn đi đường bộ, phải lên đường đèo Hải Vân đến quán Phùng rẽ xuống, theo sườn núi dốc đứng và hiểm trở, khoảng 7km mới đến nơi. Xuống núi khi đi đã khó, leo núi để về còn khó hơn, và chỉ đi một lần là … tởn. Đường biển thì cũng rất nguy hiểm, với khoảng 5 km mặt biển.
Thế mới biết người Hòa Vân bị cách ly với thế giới bên ngoài đến mức độ nào, và mặc cảm bệnh nan y truyền nhiễm để lại một vết thương lòng sâu nặng biết bao ! Nghèo và khổ là chuyện thường ngày của người Hòa Vân. Nhưng cũng vì thế, tình cảm nhân loại của những người anh em đồng loại, một thứ tình cảm vô vị lợi luôn tỏ bày, quan tâm đến bệnh nhân phong, để tìm đến ủi an chia sẻ, thật đáng trân trọng biết chừng nào. Hòa Vân, tất nhiên cũng đã nhận được sự yêu thương quan tâm của nhiều cá nhân, đoàn thể trong và ngoài nước. Nhưng có tổ chức qui củ, có tính thực tế trong công việc trợ cấp, giúp đỡ, tôi nghĩ phải là Hội Bạn Người Cùi Việt Nam ở Tustin, Cali. Từ khi vào việc, được tiếp xúc với anh chị em của Hội, tôi cảm nhận tình cảm Hội dành cho người Hòa Vân là một tình cảm chân thật, tôn trọng và yêu thương. Anh chị em trong Hội đã không đòi hỏi một chức danh, hoặc một quyền lợi gì mỗi khi đến Hòa Vân. Ngay cả trong cách thức tặng qùa cho bệnh nhân và gia đình, anh chị em cũng hết sức tránh cử chỉ bố thí, ban phát ân huệ, dễ làm tổn thương lòng người. Có lần, tôi thấy một bà bệnh nhân khóc đang khi nhận qùa, các ngón tay co quắp vì biến chứng của bệnh phong khó mà giữ được chiếc phong bì. Hỏi vì sao bà khóc, tôi mới biết được rằng đây là loại tình cảm vui mà khóc, vì bà đã không bị xem thường, bị hắt hủi, nhưng được yêu thương tôn trọng.
Trong nỗ lực giúp hòa nhập cộng đồng, đã có đến trên 40 gia đình bệnh nhân phong được Hội hỗ trợ để rời Hòa Vân, làm nhà ổn định và sinh sống bình thường trong khu dân cư, vì đã khỏi bệnh, và cũng vì quyết định của Thành Phố. Học sinh được trợ cấp hằng năm để đi học và có những em đã tiến lên hơn đường học vấn. Ngưỡng cửa Cao đẳng, Đại Học đã mở rộng với các em. Hội còn giúp vốn cho một vài người, là con em bệnh nhân phong, có cơ hội tổ chức lấy công việc làm ăn kinh doanh, sau đó giúp lại con em trong làng có việc làm.
Nếu trên thế gian này, đã có những tổ chức tự nguyện rất hay và ý nghĩa, nào là Bác Sĩ không biên giới, Ký giả không biên giới, nào là Hồng thập Tự, Trẻ em sông Mékong… thì tôi nghĩ rằng Hội Bạn Người Cùi Việt Nam cũng chính là Hội Tình Yêu Không Biên Giới, không phân biệt. Yêu là cho đi, là hy sinh và phục vụ tận cùng, là vượt sông vượt biển để đến với nhau. Những lời Chúa Giêsu nói ngày xưa, “khi làm cho những người bé mọn, là làm cho chính Chúa”, (Mt 25, 40), đã và đang hiện thực nơi công tác của Hội. Tấm lòng và tình yêu Hội dành cho các bệnh nhân phong cả nước thật đáng trân trọng.
Tôi tiếc là đã không có dịp đến thăm Văn Phòng, hoặc gia đình của các anh chị thân quen trong Hội, mặc dù tôi đã đặt chân đến Cali vào cuối tháng 11-08, chỉ vì các anh chị đang về Việt Nam công tác tại các làng phong toàn quốc. Trái đất vẫn tròn, vòng quay vẫn tiếp tục, và cơ hội cũng vẫn còn cho những người có thiện chí. Chân thành tôi cầu chúc quý anh chị em trong Hội luôn vững vàng lập trường của tình yêu, luôn tạ ơn trên người vẫn thương người, để giúp nhau thể hiện chính tình yêu đó.
Thiên Chúa là Tình Yêu, Ngài ở giữa anh chị em, và chúc lành cho anh chị em.
Hòa Khánh ngày 25 tháng 3 năm 2009
Lm Giuse Nguyễn trí Dũng