About Us coming soon coming soon coming soon
Phạm Văn Phục Trần Thị Uyên Phạm Trọng Châu Nguyễn Văn Việt Nguyễn Thị Nhung Nữ tu M.Anna Ðoàn Thị Thuỳ Trang Nữ tu Maria Nguyễn Thị Hồng Hoa

TẠ ƠN TRÊN
NGƯỜI VẪN THƯƠNG NGƯỜI

            Vâng, đó là câu khẩu hiệu của Hội Bạn Người Phong Cali – Hoa Kỳ. khi đọc câu khẩu hiệu và những việc làm  vô vị lợi của những người trong hội, tôi không khỏi bùi ngùi xúc động trước những tấm lòng vàng cao cả đó. Vâng, “ TẠ ƠN TRÊN, NGƯỜI VẪN THƯƠNG NGƯỜI”, mặc dù những bệnh nhân đang sống trong hoàn cảnh thiếu thốn về đời sống vật chất cũng như tinh thần ở trại phong Văn Môn và những trại phong khác ở Việt Nam, chắc hẳn cũng thấy ấm long và xúc động trước những việc làm của Hội Ban Người Phong Cali – Hoa Kỳ.
1
                                    Đến với những bệnh nhân phong, trực tiếp trò chuyện và chứng kiến nỗi khỏ mà họ phải gánh chịu, tôi không khỏi bùi ngùi xúc động. Trước kia, mỗi lần nghe đến bệnh phong, người hủi…tôi thấy rung mình khiếp sợ. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh những con người lở loét, hôi thối, chân cụt, tay rụng…và đặc biệt trong tâm trạng của tôi cũng như mọi người rằng: bệnh phong rất dễ lây lan, chỉ cần đứng gần bệnh nhân, hoặc nơi họ sống là có thể bị nhiễm vi khuẩn trùng Hansen, nên thưở bé, ông bà, cha mẹ tôi thường dặn chúng tôi là ở chỗ nọ , chỗ kia có mả hủi không được đén chơi.

            Những bệnh nhân phong không được sống trong môi trường đảm bảo là cơ hội để những vi khuẩn khác tấn công, gặm nhấm cơ thể. Những ngón chân, ngón tay bị ăn mòn theo năm tháng…, người bệnh  mất hoàn toàn cảm giác ở gan bàn chân, bàn tay…khiến họ không thể cầm nắm những đồ vật nhỏ bé như người bình thường. Toàn thân người bệnh  có thể bị lở loét, sưng tấy lầy nhầy máu mủ…, nhiều bộ phận co quắp vì liệt. Không ít bệnh nhân phải lìa xa đôi chân, bàn tay thân yêu của mình làm bạn với những tay giả, chân giả vô cảm, và phần lớn bệnh nhân của trại Văn Môn là như vậy. Chính những vết lở loét, cụt chân, cụt tay của người bệnh mà chúng ta rùng mình, ghê rợn và xa lánh, cộng thêm những hiểu biết hạn chế về bệnh phong và có lẽ chỉ vì sự vô tâm, sợ hãi mà những người phong phải chịu những nỗi đau trong tâm hồn và những bất hạnh nơi thân xác. Họ vừa đấu tranh với những đau đớn thể xác, sự mất mát từng bộ phận cơ thể do phải sống trong cảnh thiếu thốn. Hơn nữa, ngày đêm họ còn phải đương đầu với những thành kiến, kỳ thị, mặc cảm vô lý của xã hội. Bệnh phong được coi là bệnh nguy hiểm của loài người, người bệnh bị đối xử tàn tệ, bị đày đến những nơi hoang vu, hiu quạnh, cô đơn, không nơi nương tựa, thậm chí họ còn bị tước mất quyền thiêng liêng của con người:

2            Hội Bạn Người Phong Cali – Hoa Kỳ từ 7 năm nay, năm nào cũng có tài trợ rất lớn cho bệnh viện phong da liễu Văn Môn. Phải kể tới một số các dự án lớn đã hoàn thành như : cơ sở và nhà ở cho các bệnh nhân, năm 2004 – 2005 tài trợ mái tôn để lợp 5 dãy nhà bê tông cho đỡ nóng và mưa đỡ dột để các bệnh nhân ở, rồi lát nền bằng đá chống trơn cho sạch sẽ, bớt vất vả cho các bệnh nhân, làm nhiều công trình nhà tắm vệ sinh – là những nhu cầu mà trước đây không có. Năm 2008, Hội lại giúp cho đại tu dãy nhà để làm nơi giặt – là – phơi quần áo cho các bệnh nhân, rồi nhưng chiếc máy giặt trị giá hàng ngàn USD. Cũng từ năm 2008 tới nay, Hội lại tài trợ khẩu phần thực phẩm cho 328 bệnh nhân nặng trong trại phong Văn Môn và 276 bệnh nhân ngoại trú mỗi người 5 USD/ tháng, ngoài ra Hội còn tài trợ cho bệnh nhân tiền mua cá giống nuôi ở các ao hàng ngàn USD và tiền trợ cấp cho 3 chị phục vụ bệnh nhân ngoài giờ hành chính…., Hơn nữa, hàng năm những thành viên trong hội còn vượt qua hàng trăm ngàn kilomet từ bên Hoa Kỳ xa xôi để về thăm hỏi và động viên các bệnh nhân. Thật là, một tình người không biên giới, không phân biệt sang hèn và được trải dài tới hết thảy mọi người.
            15 năm đã trôi qua kể từ ngày thành lập Hội, đó là quãng thời gian không phải là dài nhưng nó đủ để chúng ta nhìn lại những nghĩa cử cao đẹp của những con người trong Hội – những con người đã hy sinh không đắn đo cả cuộc đời cho những bệnh nhân phong. Cuộc sống của những con người sẵn sàng xả thân vì người bệnh thật có ý nghĩa. Chính những hành động cao đẹp của những con người vĩ đại đó đã đánh thức trái tim tôi. Nó thúc giục tôi phải làm gì đó giúp ích cho đời, đấu tranh cho chân lý và tình yêu thương. Tôi tự hỏi, nếu không có những tấm gương vì người bệnh như  thế, liệu những mảnh đời bất hạnh đó sẽ sống ra sao? Cuộc đời họ sẽ đi đâu, về đâu?

            Cùng với gần 600 bệnh nhân phong nặng nhẹ và 276 bệnh nhân ngoại trú xin TẠ ƠN TRÊN, cảm ơn Quý ÂnNhân và Hội Ban Người Phong Cali – Hoa Kỳ, xin Ơn Trên trả công bội hậu và chúc lành cho mọi sinh hoạt cuộc sống của quý vị. Nhân dịp kỷ niệm 15 năm thành lập Hội, nguyện chúc quý hội và Quý ân nhân được bình an – mạnh khỏe – thăng tiến và thành đạt.
           
            Trà Vy, ngày 16 tháng 03 năm 2009