About Us coming soon coming soon coming soon
Phạm Văn Phục Trần Thị Uyên Phạm Trọng Châu Nguyễn Văn Việt Nguyễn Thị Nhung Nữ tu M.Anna Ðoàn Thị Thuỳ Trang Nữ tu Maria Nguyễn Thị Hồng Hoa
Phan Bá Kỳ

Họ là những Người Anh Hùng

Ngày tôi ra trường sỹ quan với cấp bậc thiếu úy, chỉ huy một trung đội bộ binh trong một tiểu đoàn do người Pháp nắm quyền,tôi đã cùng các trung đội và các đại đội khác hành quân vào những khu rừng núi Pleiku, kontum để tìm kiếm những hang động của việt cộng ẩn trốn.
1
Tôi và đồng bạn muốn lập chiến công để trở thành anh hùng của đất nước, nên hăng say tiến vào vùng sâu,vùng xa của rừng núi hoang vu. Tôi đã được binh sỹ cho biết có những ngôi nhà sàn nhỏ mằm cheo leo trên các sườn núi, đó là những căn nhà của những người bị bệnh phong cùi.  Cái cảm giác đầu tiên của tôi là sự ớn lạnh và sợ hãi, không dám đến gần để nhìn những người phong cùi lở loét đầy vi trùng.  Tôi đã ra lệnh cho trung đội lánh xa mấy ngôi nhà đó và đổỉ hướng đi vè phía khác.  Thỉnh thoảng những bệnh nhân phong cùi cô đơn đó lại ẩn hiện trong tâm trí tôi và tôi suy nghĩ: không biết họ lấy đâu ra thực phẩm thuốc mem để ăn uống và chữa bệnh, nhưng tôi vội vàng xủa đuổi ý tưởng đó cho khỏi đầu tôi để khỏi phải bận tâm đến họ. 
Và cuộc hành quân trở ngược về vùng An Khe và dừng chân bên bờ biển Quy Nhơn, Tỉnh  Bình Định.  Bên ngoài bờ biển đó tôi lại thấy xuất hiện những căn chòi của người phong cùi nằm xa bờ chờn vờn giữa sóng gió.  Tôi lại rùng mình lạnh toát. Tôi nghĩ rằng, nếu bản thân mình có nhiệm vụ phải ra những căn chòi đó để săn sóc tiếp tế cho người phong cùi…
Và ý tưởng muốn trở thành anh hùng của một chiến sỹ trẻ trong quân đội đã biến mất.

2Bây giờ nghĩ lại tôi cảm thấy xấu hổ nhận ra mình là kẻ không xứng đáng ôm ấp mộng làm anh hùng.  Những bệnh nhân phong cùi trên những căn chòi ngoài biển chắc chắn phải có một đức tin mãnh liệt với Đấng Toàn Năng vô hình.  Họ không tự hủy diệt họ mà can đảm tiếp tục sống vì họ tin Đấng Toàn Năng đã ban cho họ sự sống, họ không có quyền phạm tội sát hại chính mình.  Họ là những anh hùng thật sự  tai tôi đã từng nghe có những vị Lm và những bà Sơ tình nguyện dâng hiến cả đời của họ để tận tụy săn sóc  cho người phong cùi.và có những người  đã bị nhiễm bệnh phong cùi.  Đối với tôi, họ mới là những người thật sự anh hùng.

Tại Hoa Kỳ có một cơ quan bất vụ lợi với danh xưng “ Hội Bạn người Cùi” được một số người trong cộng đồng tỵ nạn đã thành lập để chuyên giúp cho những người  phong tại Việt Nam.

Đến nay Hội Bạn Người Cùi đã hoạt động được 15, tổng số gây quỹ của 2008 đã lên đến hơn 300 ngàn USD.  Hội không phân biệt tôn giáo và Hội đã đi đến các trại phong và những nơi vùng sâu vùng xa để tìm thăm giúp đỡ và an ủi.  Hội đã len lỏi qua những khu rừng rậm rạp những con đường lầy lội trơn trược để đem tình thương và sự đóng góp quý ân nhân đến tận tay những người phong cùi đang sống trên toàn cõi đất nước Việt Nam. Tất cả những người đã tham gia đóng góp thiện chí,khả năng và tài chánh cho sự lớn mạnh của Hội Bạn Người Cùi trong bao năm qua rất hiệu năng.  Họ quả thật là bậc anh hùng không vì danh không vì lợi.