About Us coming soon coming soon coming soon
Phạm Văn Phục Trần Thị Uyên Phạm Trọng Châu Nguyễn Văn Việt Nguyễn Thị Nhung Nữ tu M.Anna Ðoàn Thị Thuỳ Trang Nữ tu Maria Nguyễn Thị Hồng Hoa
Rev. Chris  Tuấn Phạm

Tôi Phải Làm Gì Cho Họ?

Sau 18 năm tôi đến định cư tại Hoa Kỳ. Đây là lần đầu tiên có cơ hội được cùng với Mẹ tôi và người bạn đồng nghiệp là linh mục Christopher Smith trở về Việt Nam thăm quê hương và thăm nơi tôi đã sanh ra và lớn lên ở đó.

Sau vài ngày về thăm họ hàng, tôi và cha Christopher được tháp tùng với Hội Bạn Người Cùi đi thăm những người phong cùi tại VN. Vì tôi không có nhiều giờ nên chỉ đi thăm được có hai trại Quỳnh Lập ở Nghệ An và trại Văn Môn Thái Bình.  Tôi đã chứng kiến nhiều cảnh rất thương tâm, có những người đã khỏi  bệnh và những người còn  đang điều trị, trông họ rất nghê sợ.  Trong thánh kinh, người phong cùi  đã được nhắc đến nhiều lần.  Thời đó, người ta coi người phong cùi như là những người tội lỗi, họ bị xã hội ghê sợ và xua đuối không cho  đến gần những người bình thường. Họ đi đâu phải buộc chuông vào chân để cho mọi người biết mà tránh xa.  Ngày nay, người  phong cùi tôi thấy xã hội vẫn còn sợ hãi và xa lánh họ. 

Thông thường mọi người sinh ra trên mặt đất này đều có một thân thể như nhau, nhưng những người này đã bị chứng bệnh phong cùi tàn phá thân thể họ.  Nhiều người mất cả hai tay, hai chân, có những người miệng mũi chẳng còn nhìn họ như những quái thai, họ chẳng có thể làm được gì cho chính bản thân.  Thú thật, khi tôi bắt tay và ôm họ  tôi rất kinh hãi và lo sợ bệnh cùi sẽ lây lan cho tôi, mặc dù tôi là một linh mục và đã được học hỏi rằng, tất cả mọi người đều do quyền năng Thiên Chúa tạo dựng, nhưng tôi vẫn cảm thấy sợ.  Đứng trước hoàn cảnh qúa bất hạnh  và quá đau thương của họ, tôi tự hỏi? Tôi phải có trách nhiệm gì với những con người khốn khổ này? Họ cũng là con cái Thiên Chúa, thế thì tôi phải làm gì cho họ đây? 

Cảm nghĩ của tôi về chuyến đi này, rất có ý nghĩa cho chính bản thân tôi, nó đã giúp tôi hiểu thêm về gía trị của con người.  Và tôi cũng thấy được tấm lòng đầy nhiệt tình của các cô chú trong Hội Bạn Người Cùi.  Các cô chú không quản ngại đường xa, vất vả  và hiểm trở để đến thăm, an ủi  những người phong cùi xấu số này với thái độ rất vui tươi và ân cần. 
Tôi xin được thăy mặt cho những bệnh nhân phong cùi tại VN, xin cám ơn tấm lòng vàng của qúy Ân Nhân xa gần đã giúp đỡ cho những người phong cui trong suốt nhiều năm qua để ngày nay  họ bớt đói, bớt khổ về mặt thể xác và cũng xoa dịu được phần nào nỗi đau tinh thần của họ.

Nguyện xin Ơn Trên chúc phúc cho qúy vị và gia quyến luôn được Bình An và Hạnh Phúc.

Rev. Chris  Tuấn Phạm